móc treo

ngậm ngùi tâm sự cô giáo mầm non

Thứ hai - 09/05/2016 15:54

Người ta thường hay ví những người thầy giống như người lái đò đưa khách qua sông, khi khách qua rồi mấy ai còn trở lại và đặc biệt hơn là nhớ đến người đưa khách năm xưa. 

Chính vì lẽ đó chỉ những ai có cái tâm mới bước chân vào ngành Sư Phạm, ấp ủ trong mình một ước mơ mai này trở thành cô giáo, được dìu dắt, dạy dỗ các em và cái tâm ấy phải rộng mở hơn, to lớn hơn và dạt dào cảm xúc hơn với những ai chọn ngành Mầm Non để mai này thành một cô giáo Mầm Non – Một công việc không phải giản đơn như mọi người thường hay nghĩ. 

Khi nhắc đến cụm từ “cô giáo Mầm Non” người ta hay hình dung ra những hình ảnh như cô ngồi kể chuyện cho các cháu nghe, hát múa, vui chơi cùng các cháu…Nhưng hoàn toàn không phải như vậy. Đó chỉ là những giây phút hiếm hoi người giáo viên được thảnh thơi bên học trò của mình còn phần lớn thời gian phải dành cho việc dọn dẹp, ăn uống, giặt khăn, lau chùi…những công việc không thể không làm như sổ sách, giáo án lại phải chịu bao nhiêu áp lực từ việc dự giờ, kiểm tra đột xuất đến áp lực từ phía phụ huynh. Trong hoàn cảnh ấy người giáo viên không chỉ đơn thuần cần cái tâm để yêu thương mà cũng phải có nghị lực vững vàng lắm mới có thể vượt qua. Chính vì vậy cô giáo Mầm Non đã phải hóa thân giống như người diễn viên diễn nhiều vai  vừa là mẹ, vừa là cô , là nghệ sĩ, bác sĩ trong lớp học mà vai nào cũng đòi hỏi sự hoàn hảo tuyệt đối. 

 

Dư luận xã hội nói chung và phụ huynh nói riêng thường đòi hỏi ở người giáo viên nhiều tố chất khắt khe bởi chính những lời ăn tiếng nói, hành động của cô sẽ góp phần hình thành nên tính cách trẻ sau này. Người ta không phủ định điều đó, nhưng đặt trong hoàn cảnh một giáo viên đảm trách đến mấy chục em, mà ở lứa tuổi đang chập chững khẳng định mình, mỗi em mỗi tính cách khác nhau. Để dung hòa đựơc những tính cách đó đòi hỏi người giáo viên phải bỏ ra rất nhiều tâm huyết mà không phải lúc nào cô cũng có thể nhẹ nhàng, khuôn mẫu nhưng xin hãy cảm thông bởi các cô cũng chỉ là một con người. 

Và có một câu chuyện mà mỗi khi chúng tôi: Những cô giáo trẻ ngồi nói với nhau mà cười trong nước mắt. Đó là vào một buổi họp phụ huynh, khi giáo viên đề nghị cho trẻ nghỉ một ngày để các cô họp chuyên môn thì phụ huynh đã nhao nhao lên rằng: “Ôi! Nếu nó nghỉ ở nhà thì tôi chết”, khi được hỏi phụ huynh mới trả lời rằng“không biết đến trường nó sao chứ về nhà quậy lắm, ăn uống thì khó khăn”. Vậy đấy, tôi chỉ biết thở dài. Nếu như phụ huynh không thông cảm mà cứ soi mói, cứ đòi hỏi thì có phải vô hình chung phụ huynh đang đẩy chúng tôi đến gần cái chết? 

Tôi không biết rằng những tâm sự của tôi có làm thay đổi được gì tốt hơn cho giáo viên Mầm Non hay không nhưng đó là những gì rất thật mà tôi đang cảm nhận, tôi rất muốn nhiều người hãy hiểu cho chúng tôi hơn, hãy cùng chia sẻ khó khăn với chúng tôi, tôi rất mong tìm được nhiều sự sẻ chia để giúp cho giáo viên Mầm Non giữ được niềm tin yêu để tiếp tục đi trên con đường mình đã chọn, nhận được sự tin tưởng của phụ huynh, có được thời gian chăm sóc trẻ như những đứa con của mình bởi tôi tình nguyện gắn bó cuộc đời mình với hình ảnh ông lái đò cặm cụi bên sông. 

Hồng Thái mamnon.com

Tác giả bài viết: Thân Thị Thuỷ

Nguồn tin: mamnon.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn